Thi lại để được lên lớp - Kỷ niệm theo mãi chẳng thể nào quên

 Giờ là hơn 3 giờ chiều, không khí đầu tháng 5 oi bức, ngột ngạt đến khó tả. Mặt trời chiếu những hạt nắng ''li ti'' không thương tiếc xuống mặt đất. Ngồi phòng điều hoà mà nó đổ mồ hôi như thể đang chơi một ván game căng não, gánh team đến còng cả lưng mà trên màn hình trực chờ hiện lên dòng chữ “defeat”. Không, có lẽ còn toát mồ hôi nhiều hơn thế. Cảm giác như thể nó đang bị hồi game thủ, hội  bàn cuối và cả hội những đứa bạn không thân hùn vào chất vấn sau cuộc hẹn hò lý tưởng với “crush”. Nhưng thật ra crush của nó đã đi Vũng Tàu cùng gia đình được 3 ngày nay rồi, bỏ mặc nó ngồi bơ vơ, chỉ biết cắm mặt vào máy tính cày game như thế này đây. Ơ nhưng cứ thế lại hay! Ngày nào cũng gặp nhau, trò chuyện, lượn lờ hay xem phim cùng nhau mãi cũng chán. Nó và cô ấy, mỗi người đều cần có khoảng không gian riêng để cả hai đều thấy thoải mái. Ba ngày vắng nhau, chỉ có những tin nhắn ngắn ngủi hỏi xem người kia đang làm gì, hỏi ăn người ấy có vui hay không, rồi cũng lặn mất tăm để hòa vào cuộc vui của mỗi người. Nói chung là cuộc sống không có nửa còn lại, người ta gọi đấy là gì nhỉ? Nó nhớ mà! Đúng rồi, nó không nhớ.





Hòa mình vào game cùng chiến hữu, nó chẳng thèm nghĩ xem giờ này cô ấy có đang nghĩ đến nó không? Cô ấy đang làm gì? Với ai? Không nghĩ đến không phải vì nó vô tâm hay tình cảm mà nó dành cho cô ấy đã phai nhạt dần. Nó đã quá hiểu cô ấy. Có lẽ giờ này cô ấy đang đi mua đồ lưu niệm cùng gia đình, tìm những thứ thật hay ho để tặng bạn bè và chắc chắn là tặng cho nó nữa chứ. Nó và cô ấy luôn luôn hiểu nhau, trừ những lúc cãi nhau mà thôi.
Điện thoại rung, bản nhạc nhẹ nhàng được cài đặt riêng vang lên ngày một lớn. À há, là ''sếp'' gọi. Có lẽ lại rủ đi chơi đâu cùng bọn nhóc A2 đây mà, lại đúng lúc mình đang chán nữa chứ. Như một thói quen, nó ấn nút nghe và nói luyến thắng:
-        -  Lớp trưởng à, lại rủ em đi chơi đâu đấy?
Ở đầu giây bên kia, trong khoảnh khắc, nó nhận ra trong hơi thở có một sự lo lắng.
-         - Gọi lại cho tớ đi, chuyện quan trọng cấp 5 đây. Nhanh lên!
Vẫn là cái tính tiết kiệm tiền điện thoại ấy, như mọi khi thì nó cũng thấy bình thường. Nhưng hôm nay, gương mặt nó hiển hiện sư bất an chẳng thể giấu nổi.
-         - Sếp à, có chuyện gì mà quan trọng thế? Hay lại tỏ vẻ nghiêm trọng để né tiền điện thoại!
-          Đừng đùa nữa, cậu bị thi lại đấy! Môn lý, 3,1 điểm tổng kết cuối năm.
Choáng váng thực sự. Không gian, thời gian dường như chậm lại một cách khó tả. Nó cố bình tĩnh hỏi lại:
-          - Sếp... Sếp nói gì cơ ạ? Em không nghe rõ!
Nó cố ra vẻ ổn nhưng giọng nói dường như phản bội nó. Giọng nó lạc đi, nghẹ nghẹn nơi yết hầu. Tai nó cũng chẳng khá hơn, ù ù như thể đeo phải một chiếc headphone hỏng. Mọi thứ trong đầu nó như mớ hỗn độn chỉ trực chờ nổ tung.
-          - Alô, cậu còn ở đấy không? Tớ xin lỗi nhé. Thầy bảo tớ thông báo cho cậu để cậu chuẩn bị tinh thần và ôn tập trước đi nhé. Cố lên đấy!
Dập máy thật nhanh! Nó không thể tin được những điều vừa nghe là sự thật. Hay đây là sự nhầm lẫn? Năm nay nó học tệ thật, nhưng chẳng thể tin được viễn cảnh này có thể xảy ra.
Trong lúc tâm trạng rối bời, nó nhấc điện thoại, gọi cho thầy dạy lý. Tút.. tút…. Đột nhiên nó dập máy, cười khẩy một cái. Thế là hai tháng nỗ lực để níu kéo mọi chuyện của nó coi như chấm dứt. Lý ư? Tại nó chưa nỗ lực thật sự hay vì đó là môn học quá khô khan đối với một học sinh thi khối D. Nó cảm thấy như một đứa trẻ đi lạc, học sinh duy nhất trong cái lớp ban A ấy lại đăng kí thi khối D. Không được! Nó mạnh mẽ lắm cơ mà. Không thể cho phép bản thân buông xuôi nhanh như thế được. Nó lao đến nhà thầy chủ nhiệm với hy vọng thầy sẽ thương tình, xin cho nó được lên lớp. Một hồi chuông, hai hồi chuông vang lên. Không ai ra mở cửa. Có lẽ thầy đi vắng, hoặc cố tình không muốn gặp nó.

Đi về. Tự nhủ không được khóc. Nó mạnh mẽ, vô cùng mạnh mẽ mà. Cố nghĩ đến những chuyện vui nhưng có lẽ là không thể. Mọi thứ trong đầu nó cứ ngày một xám xịt hơn. Nó cần được một vòng tay để khóc, nhưng không phải là khóc trong vòng tay bố mẹ hoặc thầy cô. Phải chăng lúc này có Thu kề bên, nó sẽ nói hết tất cả, sẽ khóc như chưa bao giờ được khóc. Định send một tin nhắn cho cô ấy, nhưng thôi, nó không muốn cô ấy bỏ dở cuộc vui để suy nghĩ về nó, suy nghĩ cho sự lười biếng cả năm trời của nó về môn lí ấy.
Về đến nhà, có lẽ bố mẹ nó đã biết trước và nó cũng không muốn giấu, thật ra là giấu cũng chẳng được. Lên thẳng phòng, nó cố kìm nén cảm xúc vì chỉ cần lơ là một chút thôi là mọi cảm xúc lúc này sẽ vỡ òa ra, nó sẽ khóc như một đứa trẻ đòi kẹo vậy. Mười năm cắp sách đến trường, tuy không có thành tích gì nổi bật nhưng nó chưa bao giờ làm bố mẹ thất vọng, tám năm giỏi, một năm tiên tiến, thành tích ấy đủ để bố mẹ đặt trọn niềm tin vào nó.
18:40, ,mẹ gọi nó xuống ăn tối, không khí trong gia đình căng thẳng tột độ, đến cái mức chẳng ai muốn phát ra một tiếng động nào. Bố mẹ nhìn nó bằng ánh mắt không trách móc, không một lời phê phán nào. Điều đó khiến nó càng thấy có lỗi nhiều hơn. Nhưng rồi, điều gì đến cũng phải đến, mẹ phá tan bầu không khí u ám ấy: ''nếu không muốn ăn, con có thể lên phòng, đi đâu đó cho khuây khoả cũng được, đừng về muộn nhé!''
20:00, trong bộ đồ thể thao, nó chạy, mà không, đúng hơn là lao một cách vô thức về phía trước. Là do gió bụi làm mắt nó nhoè đi hay bởi một lí do khác - nó đang khóc. về đến nhà, nó ngủ một giấc dài với mong muốn đây chỉ là một cơn ác mộng, khi tỉnh dậy mọi thứ sẽ quay về đúng quỹ đạo vốn có của nó...
08:00, ngủ dậy, ung dung đánh răng, rửa mặt, ăn sáng tại nhà mặc dù hôm nay là thứ 7 – một ngày đi học bình thường. Đến lớp muộn 1 tiết, sự có mặt của một đứa bị 3,1 điểm lý và phải thi lại chẳng thể làm giảm đi không khí sôi nổi, ầm ĩ trong lớp. Mọi người đang cố gắng dành nốt thời gian cuối cùng cho nhau và quên đi sự xuất hiện muộn màng của nó. Chỉ trừ ''sếp'' và đám bạn thân trong ''xóm nhà lá''. Mọi người quan tâm nó theo một cách riêng. Thằng bạn tốt ngồi cạnh còn cho nó mượn quyển vở để ôn tập lại kiến thức. Nó biết mọi người không muốn làm to chuyện vì sợ nó buồn. Cố tỏ vẻ bình thường nhưng nó rất sơ, sợ rằng năm sau sẽ không còn được nhìn những khuôn mặt đáng yêu đấy nữa.
Hồi chiều lúc đi học, cô ấy đã nói gì với nó trước khi về nhà nhỉ? Hình như cô ấy đã hỏi: ''Cậu có biết trong cuộc đua ngựa, khi một chú ngựa ngã thì cuộc đua sẽ như thế nào không?''. Nó không nhớ đã trả lời linh tinh gì nữa, chỉ nhớ cô ấy đã trả lời tinh nghịch nhưng rất quyết đoán: ''Không gì cả'' . Đúng vậy đấy, khi có thời gian nhằm suy nghĩ, nó đã hiểu câu trả lời của cô ấy. Cuộc đua vẫn còn khi ngựa ngã, chú ngựa ấy sẽ tự đứng lên bằng đôi chân của mình hoặc chấp nhận nằm im cho đối thủ vượt qua. Bản thân nó chắc chắn sẽ cố gắng để vượt qua khe cửa hẹp này, bởi vì nó biết rằng, cái giá của sự tự do mà bố mẹ dành cho nó chính là động lực buộc nó phải tự đứng lên khi vấp ngã, để rồi được tiếp tục với sự tự do ấy ở tương lai xa hơn, tương lai mà nó vẫn được quyết định công việc nó làm, chọn người nó yêu, chọn nơi nó sống,.. quyết định tất cả mọi thứ thuộc về tương lai.

(Trịnh Xuân Sơn - 2011)

You Might Also Like

0 nhận xét