Giờ là hơn 3 giờ chiều, không khí đầu tháng 5 oi bức, ngột ngạt đến khó tả. Mặt trời chiếu những hạt nắng ''li ti'' không thương tiếc xuống mặt đất. Ngồi phòng điều hoà mà nó đổ mồ hôi như thể đang chơi một ván game căng não, gánh team đến còng cả lưng mà trên màn hình trực chờ hiện lên dòng chữ “defeat”. Không, có lẽ còn toát mồ hôi nhiều hơn thế. Cảm giác như thể nó đang bị hồi game thủ, hội bàn cuối và cả hội những đứa bạn không thân hùn vào chất vấn sau cuộc hẹn hò lý tưởng với “crush”. Nhưng thật ra crush của nó đã đi Vũng Tàu cùng gia đình được 3 ngày nay rồi, bỏ mặc nó ngồi bơ vơ, chỉ biết cắm mặt vào máy tính cày game như thế này đây. Ơ nhưng cứ thế lại hay! Ngày nào cũng gặp nhau, trò chuyện, lượn lờ hay xem phim cùng nhau mãi cũng chán. Nó và cô ấy, mỗi người đều cần có khoảng không gian riêng để cả hai đều thấy thoải mái. Ba ngày vắng nhau, chỉ có những tin nhắn ngắn ngủi hỏi xem người kia đang làm gì, hỏi ăn người ấy có vui hay không, rồi cũng lặn mất tăm để hòa vào cuộc vui của mỗi người. Nói chung là cuộc sống không có nửa còn lại, người ta gọi đấy là gì nhỉ? Nó nhớ mà! Đúng rồi, nó không nhớ.


